Đông Phương Bất Bại kinh ngạc nhìn Lục Uyển ở phía sau, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.
“Vụ nổ có sức công phá mãnh liệt như vừa rồi, tại sao ngươi lại không hề hấn gì?”
Lục Uyển nghiêng đầu nhìn y: “Con người ngươi thật là thú vị, lúc nhỏ chưa từng chơi trò tạt nước sao? Ngươi hắt nước lên người khác, chẳng lẽ lại nghĩ có thể làm người ta chết đuối được à?”
Đông Phương Bất Bại cười thảm một tiếng: “Cho nên, đòn tấn công vừa rồi của ta, trong mắt ngươi chỉ là trò tạt nước thôi sao?”

