Ngay lúc đó, hắn khẽ mỉm cười: "Tuy không dám tự xưng anh hùng, nhưng tại hạ lại có lòng xoay chuyển càn khôn, chí phò tá thiên hạ."
"Hay lắm, hay lắm, ta quả nhiên không nhìn lầm người." Thành chủ nét mặt hân hoan, nhưng rồi lại lộ vẻ ưu tư, thở dài một tiếng.
Tiêu Kiệt thầm nghĩ, đến rồi, quả nhiên là có vế sau.
"Thành chủ đại nhân vì sao lại thở dài?"

