Không biết từ lúc nào, Trần Phàm đã lao ra từ khu vực dưới rổ để bọc lót. Cả người cậu bật tung lên như một quả đạn pháo, cánh tay giơ cao, bàn tay xòe rộng giữa không trung, chắn ngang giữa quả bóng và vành rổ như một bức tường vững chãi.
Đang lơ lửng trên không, cầu thủ số 23 ngoái đầu nhìn lại, đồng tử chợt co rút—
Bàn tay kia vươn lên ngày một cao, che khuất ánh đèn trên đỉnh đầu, che lấp hướng bóng vào vành rổ, và dập tắt luôn toàn bộ hy vọng của hắn.
"Bốp!"

