Bố mẹ ngồi đối diện, kẻ tung người hứng thao thao bất tuyệt về điều kiện của người đàn ông kia — có nhà có xe trên huyện, không vay nợ ngân hàng, thu nhập mỗi năm mấy trăm ngàn tệ. Tuy lớn tuổi một chút nhưng ngoại hình không tệ, ông bà đã xem ảnh rồi, trông rất phong độ, mày rậm mắt to, nhìn qua là biết người đàng hoàng.
Kiều Lâm Lâm cúi đầu lùa cơm, chỉ biết "vâng, dạ" hết câu này đến câu khác. Đôi đũa cứ máy móc và cơm vào miệng, chẳng còn cảm nhận được mùi vị gì nữa.
Cô không biết mình đã ăn những gì, cũng chẳng rõ đã ăn bao nhiêu, chỉ không ngừng lặp đi lặp lại chuỗi động tác "gắp thức ăn - đưa vào miệng - nhai - nuốt", hệt như một con rối gỗ được lên dây cót.
Tối đến nằm trên giường, cô trằn trọc mãi không sao ngủ được.

