Mưa đã tạnh.
Bầu trời vẫn chưa tối hẳn, lúc này mới chỉ chập choạng. Trong phòng khách của Quang Ảnh truyền thông, Trịnh Tiểu Thiên đứng trước cửa sổ, đưa mắt ngắm nhìn thành phố đang rực rỡ dưới đủ loại ánh đèn.
Từ góc này nhìn ra, ông còn thấy được cả đèn đỏ ở ngã tư phía xa vừa chuyển sang xanh.
Năm nay ông năm mươi ba tuổi, lăn lộn trong ngành phim ảnh cũng ngót nghét ba chục năm rồi.

