Logo
Chương 1007: Món nợ ân tình trả mãi không hết, ai nợ ai giờ cũng chẳng còn quan trọng (3)

Ba ngày sau, hắn tới Trạm Phòng của nhà mình ở Khu chăn thả mùa hè. Vợ hắn không có ở đó, cô ấy đã cưỡi ngựa đi chăn cừu rồi. Hắn cất một phần đồ vào trong Trạm Phòng, sau đó lại cưỡi ngựa đi tìm Ngọc Sơn Giang.

Trạm Phòng nhà Ngọc Sơn Giang cách nhà Harimu không xa. Lúc này Ngọc Sơn Giang cũng không ở trong Trạm Phòng, mà đang lùa cừu trên đồng cỏ.Harimu kể lại mọi chuyện cho Ngọc Sơn Giang nghe, nhất là tình hình sân nhà của hai bên, chuyện dùng nước, rồi cặp sách của bọn trẻ và cừu.

Ngọc Sơn Giang giật một lá cỏ, nghĩ một lúc rồi nói:

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng