Cố Hiểu Hà mặc áo khá dày. Ngồi trong xe Jeep nên cô cũng chẳng lo tuyết rơi trúng người. Xe đang chạy thì đột nhiên Hàn Phương ngồi bên cạnh khẽ reo lên:
"Cô ơi, kia là bạn học của cháu, Triệu Tiểu Cương kìa!"
Cố Hiểu Hà nhìn ra ngoài, thấy một cậu nhóc tiểu học đang vác xẻng đẩy tuyết, bước thấp bước cao lầm lũi đi theo người lớn về hướng ngược chiều với xe Jeep. Những học sinh như vậy trên đường không hề ít, ai nấy đều xách theo xẻng đẩy hoặc xẻng xúc tuyết.

