Triệu Huy nói xong liền thở dài một tiếng:
"Nói thật lòng nhé tiểu Lý, tôi thấy cậu đúng là người có số đỏ đấy. Cứ lấy năm nay ra mà nói, tôi chạy rạc cẳng khắp Nam Cương suốt nửa năm trời, sau đó sang Bắc Cương nghe lão Trần bảo chỗ cậu có da thú tốt. Tôi tìm đến xem thì đúng là có thật, nhưng cậu lại không bán, lúc đó tôi tiếc đứt ruột.
Nhưng sau đó lão Giả gọi điện bảo cậu lại kiếm được hai tấm da xịn, nói thật là tôi không tin lắm đâu. Ở Nam Cương cũng có mấy thợ săn lão làng, tôi từng gặp rồi, thời trẻ người ta còn săn được cả hổ cơ. Nhưng tôi đi thu mua da thú bao nhiêu năm nay, mấy năm qua trong tay ông cụ đó kịch kim cũng chỉ có một tấm da gấu, còn lại toàn là da sói này nọ. Cái kiểu như cậu, năm nào cũng kiếm được da gấu với da báo tuyết, đúng là của hiếm!"Lý Long cười cười, thầm nghĩ mình đâu thể huỵch toẹt ra là hiện tại quan hệ giữa mình và người trên bộ lạc rất tốt, lại có cả địa bàn riêng trong núi sâu nên họ săn được gì mình cũng dễ dàng lấy được chứ?
"À đúng rồi, hai đứa nhỏ nhà cậu đâu? Lần trước chưa có quà cho tụi nhỏ, đợt này về quê, tôi đã đặc biệt nhờ thợ đánh hai món đồ." Triệu Huy móc từ trong túi ra một chiếc túi vải nhỏ, mở ra, bên trong là hai chiếc vòng bạc.

