"Đúng đúng đúng." Cố Bác Viễn cười hùa theo, "Ông anh Lý à, anh già chỗ nào chứ, chẳng phải vẫn hạ được linh dương Mông Cổ đấy thôi. Mình đừng so với đám thanh niên trai tráng, thế thì khập khiễng lắm."
"Ừm, cũng phải." Nghe Lý Kiến Quốc và Cố Bác Viễn nói vậy, Lý Thanh Hiệp cũng rụt rè gật đầu, tâm trạng tốt lên trông thấy. Ông thậm chí còn bắt đầu nhẩm tính lại tình huống lúc nãy, nếu ngắm bắn sớm hơn vài giây, biết đâu đã hạ được hai con rồi.
Lý Kiến Quốc lườm Cố Bác Viễn một cái. Lão này đang tranh thủ chiếm tiện nghi của anh đây mà. Trước đây lão gọi anh là lão Lý, giờ lại gọi bố anh là "ông anh Lý", thế chẳng phải là muốn ngồi lên đầu anh một bậc sao.

