"Anh Trần, anh không định..."
"Chú cứ nói thử xem nào." Trần Hồng Quân rót thêm trà vào chén của Lý Long, rồi nói: "Coi như giải đáp thắc mắc cho anh đi. Chú cũng biết đấy, từ lúc ở huyện về, anh đã thành người nhà nước rồi. Anh biết bây giờ bên ngoài phát triển rất nhanh, nhưng cơ hội cụ thể ra sao thì anh mù tịt, cũng chẳng có mấy kênh để tìm hiểu."
Lý Long chợt nghĩ đến một cụm từ, dè dặt ướm hỏi:
"Ngừng lương lưu chức?"

