Trong không gian tối đen như mực, Vương Bình ngồi xếp bằng.
Chín chín tám mươi mốt ngày, hắn cứ thế ngồi ngay ngắn ở đây. Nhục thân khô tọa ngoài hiện thực, còn thần ý lại đang gian nan cất bước trong chốn hư minh này.
Hắn đang tìm kiếm bản tâm.
Tìm một chữ Ta].

