Nghe đạo lý này, Lục Cẩn bừng tỉnh, nhưng cũng thầm tự kiểm điểm, thở dài: "Giang đại ca, đến khi nào đệ mới có thể thấu hiểu nhân tình thế thái được như huynh?"
"Thấu hiểu nhân tình thế thái gì chứ? Chẳng qua là gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ mà thôi."
Giang Lưu mỉm cười, nhìn theo bóng lưng khuất dần của Hà An Hạ, cũng buông lời cảm thán: "Bảo hắn đi tìm chứng cứ, cũng chỉ là mất bò mới lo làm chuồng, chỉ mong vẫn chưa quá muộn."
Những người khác cũng khẽ trầm ngâm.

