Chung Trừng Tâm đột nhiên thấy xót xa cho món bảo bối Bách Bát nghiên mà hắn còn nâng niu hơn cả sủng thiếp, rụt rè hỏi: "Nghiên mực cổ kia có còn tặng nữa không?"
Chung Hồng Võ lườm hắn một cái.
Chung Trừng Tâm ngượng ngùng cười gượng: "Không tặng, không tặng nữa."

