Từ Phượng Niên gật đầu, không ép người quá đáng.
Trương Đống Linh đến thở mạnh cũng không dám, khí phách anh hùng hao mòn, trong lòng càng thêm hổ thẹn, chỉ cảm thấy vô cùng có lỗi với vị ân công đang chậm rãi uống hoàng tửu trước mặt.
Từ Phượng Niên gật đầu, không ép người quá đáng.
Trương Đống Linh đến thở mạnh cũng không dám, khí phách anh hùng hao mòn, trong lòng càng thêm hổ thẹn, chỉ cảm thấy vô cùng có lỗi với vị ân công đang chậm rãi uống hoàng tửu trước mặt.