Logo
Chương 1150: Tuyết ngừng, vốc tuyết (3)

Một tiếng chuông vang như sấm rền, vọng khắp đất trời!

Chấn động khiến tường thành Thần Võ thành lại một trận rung chuyển, tuyết đọng trên các kẽ hở trên tường lại một lần nữa không yên, rơi xuống lả tả.

Bụi đất bay mù mịt, bùn đen tuyết trắng xen kẽ, sau khi bụi lắng xuống, Hàn Điêu Tự vẫn bình an vô sự, chỉ là sắc đỏ tươi quấn quanh cánh tay dường như đã nhạt đi một hai phần.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng