Từ Phượng Niên và Hoàng Thường cùng nhau nói chuyện ẩn ý, ngoài Ninh Tông đã có tuổi lờ mờ đoán ra được manh mối, đa số mọi người đều cho rằng hai người này cảm thấy chỉ uống rượu thì quá vô vị, nên học theo đám văn nhân mặc khách làm ra vẻ huyền bí. Nhất là lọt vào tai kẻ thô kệch như Đoạn Thuần An, chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu, đành coi như gió thoảng bên tai, cúi đầu uống rượu giải sầu, uống thêm được ngụm nào hay ngụm nấy. Bên ngoài cửa, Thiết Lư duệ sĩ đã có gần tám mươi người, chưa kể còn có một lượng lớn bộ binh, đúng là thế rọ bắt ba ba. Đoạn Thuần An nghĩ đến đây, lại có chút oán trách đối với gã công tử đã dẫn cả bọn vào khách sạn, cảm thấy lo lắng đề phòng như vậy, còn không bằng lúc đó cứ một mạch xông ra ngoài, cũng tốt hơn là ngồi chờ chết.

