Việc thế tập võng thế thành công tức là triều Li Dương đã xuất hiện một tân phiên vương. Ngoài hai việc lập thái tử và tân đế đăng cơ thì không còn sự kiện trọng đại nào sánh bằng, huống hồ vị phiên vương này lại là Bắc Lương vương. Chẳng những Lương Châu mà cả U Lăng cũng giăng đèn kết hoa, gần như phát cuồng, khí thế còn hơn cả chợ đèn đêm Nguyên Tiêu, cốt để lấy lòng tân vương. Đặc biệt là những gia tộc hào phú đều ngấm ngầm so bì xem nhà ai có đèn lồng lớn hơn, nhiều hơn, cảm giác như nhà nào dám treo ít đi, ngày hôm sau sẽ bị tố giác rồi lôi ra chém đầu. Kết quả của việc không ngừng so bì là trong các gia đình không thiếu bạc, những chiếc đèn lồng đỏ rực mừng rỡ càng treo càng nhiều, nhiều đến mức khiến người ta nhìn đâu cũng thấy đỏ, cảm thấy ngán ngẩm. Vương phủ trên Thanh Lương sơn thì không ồn ào náo nhiệt đến mức đó, đèn lồng tuy có treo thêm một ít nhưng lại đơn sơ hơn nhiều so với những năm trước. Song, quản sự và gia nhân trong phủ đều tươi cười rạng rỡ, bước đi cũng nhẹ nhàng hơn vài phần. Những người này tự nhiên là vui mừng từ tận đáy lòng, ai mà chẳng vui khi chủ nhân mới của phủ có tiền đồ rộng mở, một người đắc đạo gà chó lên trời. Nếu tân vương của vương phủ không trấn giữ được Bắc Lương, rơi vào cảnh khách lấn chủ thì trên dưới vương phủ cũng chẳng còn ngày tháng sung túc nữa.

