Giữa lúc lòng người xao động, một giọng nói trong trẻo mà mang theo chút cô ngạo, từ trong đám người vang lên.
“Phong chi ngân, thủy chi lưu, vạn vật chi hô hấp.”
“Lời này tuy được ý, nhưng lại mất đi hình.”
“Đạo, nào phải chỉ có tĩnh mịch cùng hài hòa.”

