Lý Minh ngẩng đầu nhìn sắc trời, giọng điệu mang theo vài phần oán khí:
“Chúng ta ở ngoài bôn ba vất vả, còn kẻ nào đó thì hay rồi, e là đã tìm được chốn thanh tịnh nào đó trốn đi hưởng phúc rồi cũng nên?”
Hắn tuy không chỉ đích danh, nhưng mọi người đều thừa biết kẻ đó là Phương Hàn.
Nhớ lại hành động "tùy hứng", khăng khăng đòi quay về Hoàng Thạch thôn của Phương Hàn, sự bất mãn trong lòng bảy người lại trào dâng.

