Logo
Chương 1377: Ảo Mộng Ngàn Năm, Trăm Nẻo Nhân Sinh (Hạ) (2)

Hắn luôn bôi chút mỡ heo lên trục cửa.

Hắn ăn cơm sớm, cũng không nhiều, đến nửa đêm bụng không chịu nổi cơn đói, luôn có thể tìm thấy một miếng bánh đường trong túi.

Có lúc, hắn là thợ săn, thê tử thường vá may y phục cho hắn, trong núi gió lạnh căm căm, mặc thêm một lớp áo có thể chống chọi giá rét.

Giặt giũ quanh năm khiến đôi tay nõn nà như ngó sen của thê tử trở nên thô ráp.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng