“Tiểu nha đầu! Vừa rồi là ngươi nói ta không trả tiền sao?”
Tên lưu manh Tưởng Hướng Tiền bước vài bước, chẳng thèm liếc mắt nhìn Hách lão đầu đang ngã trên đất.
“Là ta nói, ăn cơm trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, có vấn đề gì sao?”
Trần Nhị Nha không chút lùi bước, nhìn chằm chằm tên lưu manh họ Tưởng.

