“Liễu di, mấy người vừa rồi nói chuyện chẳng khách khí chút nào, chúng ta cần gì phải nhẫn nhịn, để họ đi trước chứ!?”
Bên trong xe ngựa được trang trí hoa mỹ, so với bên ngoài đúng là một trời một vực, một thiếu nữ xinh xắn mặc váy áo màu vàng tươi đang ngồi trên đệm, phụng phịu nói.
Trước mặt thiếu nữ là một nữ tử trông chừng đã ngoài bốn mươi. Làn da của bà trắng nõn, được chăm sóc vô cùng kỹ lưỡng, nhưng năm tháng cuối cùng vẫn để lại một vết tích nhàn nhạt nơi khóe mắt.

