Logo
Chương 58: Tử nhung bảo dược (1)

Thanh Điền trấn.

Vạn vật sinh sôi, Thanh Điền trấn cũng trở nên bận rộn hẳn lên.

Đội trưởng đội canh gác cũ là Kỷ Minh đã rời đi, mấy đội viên trước đó cũng được thay bằng người mới, toàn bộ đều là những gương mặt trẻ tuổi lạ lẫm.

Lâm Nghiễn thân là người phụ trách đội canh gác dược điền, ngược lại không cần trực tiếp trông coi một khu vực cụ thể nào, đâm ra lại là người thanh nhàn nhất.

Dù vậy, Lâm Nghiễn cũng không hề để bản thân rảnh rỗi. Trừ lúc luyện võ, thời gian còn lại hắn đều dồn hết vào Đại Vụ sơn.

Nhờ có Địa Mạch Chân Giải trợ giúp, chỉ trong hai tháng, hắn đã tìm được lượng dược thảo quý giá trị giá tới hai trăm lượng bạc trong Đại Vụ sơn.

Thực lực võ đạo tăng tiến đều đặn, Lâm Nghiễn vô cùng hài lòng với những ngày tháng như thế này.

"Lâm đội trưởng!"

Hôm nay, lúc Lâm Nghiễn đang luyện quyền trong sân, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân, một đội viên của đội canh gác vội vã chạy vào.

"Vừa rồi ta thấy có mấy bóng người đi về phía Đại Vụ sơn, nhìn tốc độ di chuyển thì chắc hẳn là võ giả."

Nghe nam tử trẻ tuổi kia báo lại, trong đầu Lâm Nghiễn lập tức hiện lên bóng dáng của Lý Quy Nhất.

Dịp trước năm mới, đám người Lý Quy Nhất từng vào Đại Vụ sơn một chuyến, rõ ràng là đi săn, nhưng bị hắn phá đám nên hẳn là không thu hoạch được gì.

Bây giờ năm mới đã qua, rất có khả năng Lý Quy Nhất lại tiến vào Đại Vụ sơn lần nữa.

Lâm Nghiễn nhớ lại lúc bắt tay với Lý Quy Nhất, hôi sắc Võ Đạo thụ trong đầu hiển thị Võ Đạo thụ của đối phương cao tới hai thước tám, cảnh giới cao hơn hắn không ít. Thế nhưng, nếu hắn dùng thêm thạch yêu man tích và quyền thế, chưa chắc đã không thể đánh một trận.

Quan trọng nhất là, hắn không nhất thiết phải đối đầu trực diện với Lý Quy Nhất, chỉ cần phá hỏng kế hoạch của đối phương là được.

Trong lòng đã có quyết định, nhưng ngoài mặt Lâm Nghiễn vẫn thản nhiên đáp: "Chức trách của chúng ta là canh gác dược điền, chỉ cần bọn họ không nhắm vào nơi này thì chẳng liên quan gì đến chúng ta cả."

"Hắc hắc, ta cũng chỉ báo cho Lâm đội trưởng một tiếng vậy thôi."

Trương Phong không hề bất ngờ trước phản ứng của Lâm Nghiễn. Dù sao hắn cũng đã báo cáo rồi, lỡ như mấy tên võ giả hành tung quỷ bí kia thật sự nhắm vào dược điền thì hắn cũng chẳng phải gánh trách nhiệm.

Dược điền ở Thanh Điền trấn không phải năm nào cũng thu hoạch toàn bộ. Có một số loại dược thảo vài năm mới trưởng thành, một số khác tuy chưa đủ năm tuổi nhưng nếu số lượng nhiều thì vẫn có thể bù đắp được sự thiếu hụt về dược tính.

Rất ít võ giả dám đánh chủ ý lên dược điền, nhưng không phải là chưa từng có.

Luôn có những kẻ vì tu luyện mà túng quẫn, sẵn sàng mạo hiểm đắc tội Đường gia để làm liều.

Đợi Trương Phong rời đi, Lâm Nghiễn quay về phòng lấy một tay nải, đi ra từ cửa sau, nhanh chóng lao về phía Đại Vụ sơn.

Tiến vào Đại Vụ sơn, Lâm Nghiễn mở tay nải, cởi quần áo đang mặc trên người xuống rồi thay y phục mang theo. Về phần quần áo cũ, hắn nhét... nhét vào tay nải, buộc chặt lại rồi giấu vào một bụi cỏ.

Khăn trùm đầu xanh lá, khăn che mặt xanh lá, cùng với áo quần cũng xanh lá nốt.

Từ đầu đến chân toàn một màu xanh, đây chính là bộ ẩn nặc phục hắn đặc chế để tiện bề luồn lách trong rừng núi.

Lâm Nghiễn di chuyển vô cùng cẩn thận, tốc độ không hề nhanh. Nếu quả thật là nhóm người Lý Quy Nhất, theo quy luật lần trước, đối phương thả mồi nhử xong đều phải chờ đợi một khoảng thời gian, bấy nhiêu là đủ để hắn dò ra tung tích của bọn chúng.

Nửa canh giờ sau, Lâm Nghiễn vẫn chưa tìm thấy đám người Lý Quy Nhất, nhưng lại ngửi được một mùi tanh hôi quen thuộc.

Hắn thả nhẹ bước chân, không vội vàng tiếp cận nơi phát ra mùi hôi kia mà đi vòng quanh thăm dò vòng ngoài. Sau khi lượn một vòng, xác định đám người Lý Quy Nhất không ở gần đây, hắn mới tiến về phía ngọn nguồn của mùi tanh hôi nọ.Vạch đám bụi rậm cuối cùng ra, ánh mắt hắn dừng lại ở lùm cỏ phía trước, có một con thú nhỏ đang nằm sấp ở đó.

Kích thước của nó chẳng lớn hơn thỏ là bao, toàn thân xám nâu, nhưng lại có một đôi tai màu tím bắt mắt, lông lá xù xì, lúc này đang rũ xuống đầy yếu ớt.

Con thú nằm bất động, phần bụng khẽ phập phồng, hiển nhiên vẫn còn sống, chỉ là đang chìm sâu vào hôn mê.

"Tử Nhung thú."

Ánh mắt Lâm Nghiễn chợt ngưng trọng.

Kể từ khi có được 《Địa Mạch Chân Giải》, Lâm Nghiễn đã đặc biệt đến Đường phủ tìm một cuốn dược điển cùng một cuốn sách giới thiệu về võ đạo bảo vật. Hắn muốn bổ sung kiến thức về tài nguyên võ đạo còn thiếu hụt, tránh việc sau này gặp được bảo vật mà lại không nhận ra.

Tử Nhung thú chính là một trong những bảo vật được ghi chép trong sách.

Đôi tai màu tím của con thú này được xưng là bảo dược. Nếu nuốt vào, võ giả nhị thứ mài da khi đột phá lên tam thứ mài da sẽ tăng thêm ba phần cơ hội thành công.

Mà cho dù không dùng để đột phá, sau khi ăn vào cũng giúp khí huyết tăng trưởng cực kỳ mạnh mẽ.

Loại bảo dược bậc này, đúng là có thể ngộ nhưng không thể cầu.

Lâm Nghiễn chợt bừng tỉnh, mục tiêu của Lý Quy Nhất chính là con Tử Nhung thú này.

Hắn ngồi xổm xuống, lật người Tử Nhung thú lại. Trên đám lông quanh miệng nó còn dính vết máu, hiển nhiên là do ăn phải những mảnh thịt vụn kia nên mới trúng mê dược.

Nhìn Tử Nhung thú đang hôn mê bất tỉnh, Lâm Nghiễn làm giống như trước, tiện tay phá hủy mồi nhử trên mặt đất rồi xách con thú nhanh chóng rời đi.

Tầm một tuần trà sau, Lâm Nghiễn dừng chân dưới một khe núi ẩn khuất. Hắn rút chủy thủ bên hông ra, cho Tử Nhung thú một đao dứt khoát, tiếp đó cắt lấy đôi tai, dùng chủy thủ cạo sạch lông rồi trực tiếp bỏ vào miệng nhai.

Rất giòn, nhưng lại mang theo mùi tanh hôi.

Chẳng bao lâu sau, một luồng nhiệt lưu cuồng bạo từ bụng dâng lên, bắt đầu lan tràn ra khắp tứ chi bách hài.

Lâm Nghiễn không dám chậm trễ, nhai vài cái rồi nuốt chửng cả hai chiếc tai xuống bụng. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, cảm giác ấm áp kia ngày càng mãnh liệt, rất nhanh đã biến thành nóng rực. Giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt trong bụng, đốt đến mức toàn thân hắn nóng ran, làn da bắt đầu ửng đỏ.

Phù!

Phun ra một ngụm khí nóng, Lâm Nghiễn lập tức khởi thủ, thi triển phách sơn quyền.