“Ngự thú thanh ngưu?” Đan Thiên Phủ ngẩn ra một chút, hỏi: “Tô đạo hữu quen hắn sao?”
“Nhưng hắn có ngự thú thanh ngưu hay không thì ta không biết.”
“Ồ, người đến rồi.”
Nhìn theo ánh mắt của Đan Thiên Phủ, Tô Du trông thấy một thiếu niên có tướng mạo thật thà phúc hậu, ánh mắt thuần khiết ngây ngô, trên lưng vác một cây cuốc và một thanh dao chặt củi, mình mặc áo vải thô, từ trong một động phủ bước ra.

