“Ầm!”
Cú đấm cuối cùng xuyên thủng yết hầu tê ngưu, cương khí màu bạc từ bên trong bùng nổ. Thân thể to như quả núi nhỏ ầm ầm đổ rạp, làm tung lên một trời bụi đất.
Phó Vĩnh Nhẫn toàn thân đẫm máu, lại phá lên cười sảng khoái: “Đã quá!” Quay đầu lại thì thấy đệ đệ đã ngồi xổm bên thi thể, tay cầm con dao lột da đặc chế, miệng lẩm bẩm: “Túi độc phải lấy ra nguyên vẹn... Vết thương này mà lệch nửa tấc nữa là hỏng rồi... Ca, lần sau huynh đánh vào yết hầu nhớ thu lại ba phần lực…”

