Cuối lối đi là một gian thạch thất, trên tường treo bức chân dung của Thiên Dương chân nhân. Phó Trường Sinh chập hai ngón tay thành kiếm, một đạo kiếm khí đâm thẳng vào mắt trái của bức chân dung.
“Ầm” một tiếng, ngăn tối phía sau bức chân dung mở ra, một tấm phù lục rách nát tỏa ánh vàng kim lững lờ bay ra.
“Linh bảo?!”
Tấm phù lục rách nát này vừa xuất hiện, cả gian thạch thất lập tức rực sáng kim quang. Bề mặt phù lục có những đạo văn huyền ảo lưu chuyển, lờ mờ có thể thấy hai chữ “Thái Hư”, tuy chỉ còn lại một phần ba, nhưng lại tỏa ra uy áp khiến người ta tim đập chân run.

