“Lân nhi, ngồi.”
Phó Thanh Lân nghe lời ngồi xếp bằng xuống, tuy sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng trong mắt đã có thêm vài phần bình tĩnh. Hắn tin tưởng tổ phụ, niềm tin này bắt nguồn từ việc tổ phụ tồn tại trong Phó gia tựa như một vị thần.
“Lân nhi, ngồi.”
Phó Thanh Lân nghe lời ngồi xếp bằng xuống, tuy sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, nhưng trong mắt đã có thêm vài phần bình tĩnh. Hắn tin tưởng tổ phụ, niềm tin này bắt nguồn từ việc tổ phụ tồn tại trong Phó gia tựa như một vị thần.