Phó Vĩnh Bồng bị nói cho mặt đỏ tới mang tai, cúi đầu không dám nói thêm lời nào, chỉ là ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng vừa được phụ thân coi trọng mà nhen nhóm lên, lại bị gáo nước lạnh của hiện thực dội cho băng giá, chỉ còn lại một mảnh mờ mịt và lo âu.
…
…

