Lúc này, Tần Dịch quả thực vô cùng tiếc nuối.
Mọi hành vi mờ ám của Túc Vương chắc chắn không phải do một mình hắn làm ra. Kẻ đứng sau lưng hắn không ai khác ngoài đám người Thái sư Tề Bình Chương, Binh bộ Thượng thư Điền Thế Hữu và Binh bộ Thị lang Hầu Dũng. Nếu không có những kẻ này âm thầm chống lưng, Túc Vương lấy đâu ra bản lĩnh mà đấu đá công khai với thái tử?
Trong số đó, Thái sư Tề Bình Chương tuy đã cao tuổi nhưng học trò lại rải khắp thiên hạ. Ở trong triều, đặc biệt là giữa giới văn thần, lão vẫn có uy vọng cực lớn, ngay cả Thịnh Bình đế cũng phải nể mặt vài phần. Còn Điền Thế Hữu và Hầu Dũng lại nắm giữ quyền bổ nhiệm quan chức cùng quyền điều động binh lực của Đại Lương, sức ảnh hưởng trong quân đội không hề nhỏ. Nhờ dưới trướng có đủ cả văn lẫn võ, Túc Vương mới dám ngang nhiên đối đầu với thái tử suốt những năm qua, thậm chí còn dám âm thầm thao túng các tông môn. Thế nhưng, lá gan của Túc Vương rốt cuộc vẫn quá lớn, nếu những chuyện này bị phơi bày ra ánh sáng, cái đầu của hắn có rơi mười lần cũng không đủ.
Dù vậy, Túc Vương khổ tâm dốc sức bao nhiêu năm nay, lẽ nào thật sự không để lộ chút sơ hở nào? Thịnh Bình đế chưa từng phát hiện ra sao? Hay nói cách khác, Thịnh Bình đế đã sớm biết chuyện này nhưng lại cố tình nhắm mắt làm ngơ, mặc kệ cho thế lực của hắn tự do phát triển? Tần Dịch nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi.

