Nguyên do là vì Lai Phúc đang ủ liệt tửu ngay tại Trấn Quốc Công phủ. Đám quan to hiển quý bên ngoài muốn mua được một ngụm liệt tửu đều phải tìm trăm phương ngàn kế để làm thân với Lai Phúc, còn Ninh Trung thì chẳng cần phiền phức như vậy. Lúc nào thèm rượu, hắn chỉ cần dặn dò Lai Phúc một tiếng là xong, đúng ứng với câu "cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt".
Nhưng cái gì cũng có mặt hại của nó. Có một dạo, hầu như ngày nào Ninh Trung cũng say khướt đến mức bất tỉnh nhân sự. Ninh phu nhân vì chuyện này mà vô cùng tức giận, lập tức cắt đứt nguồn cung liệt tửu của Ninh Trung, ngay cả phần của Ninh Quốc Thao cũng bị cắt nốt. Hai cha con ở gần liệt tửu nhất, ấy vậy mà chỉ có thể giương mắt nhìn chứ không được uống, trong lòng đã thèm thuồng từ lâu.
Hôm nay nhân cơ hội Tần Dịch trở về, Ninh phu nhân mới không cấm cản hai người họ nữa. Bắt được cơ hội ngàn năm có một, hai cha con tự nhiên không chịu buông tha, trực tiếp nốc cạn hai vò, uống đến mức say bí tỉ.
Vốn dĩ Ninh phu nhân còn định bụng, nếu dùng bữa xong mà trời vẫn còn sớm thì sẽ cùng Tần Dịch sang xem thử trạch tử của hắn. Dù sao trạch tử kia vẫn luôn do vợ chồng bà giúp đỡ tìm thợ trang hoàng, nay mọi thứ đã hoàn thiện xong xuôi mà Tần Dịch vẫn chưa được nhìn qua lần nào.

