"Đường đường là Vân Kỵ Vệ đại tướng quân, nếu chỉ nghe danh Bắc Cương trọng kỵ binh đoàn đã bị dọa cho khiếp vía, thì ngày sau đám kỵ binh này lăm lăm binh khí do chính Đại Lương cung cấp mà đánh tới, còn ai dám trông cậy Ninh tướng quân ra mặt chống đỡ?"
Nghe đến đây, Thịnh Bình đế rốt cuộc không nhịn nổi nữa, trừng mắt lườm lão một cái rồi gắt: "Tề thái sư quanh năm an tọa chốn kinh đô, đối với chiến sự Bắc Cương vốn chẳng mảy may thấu tỏ, lại càng không hiểu rõ tác phong hành sự của Ninh tướng quân!"
"Những năm qua, trong thời gian đóng quân tại Tố thành, số lần Ninh tướng quân chạm trán địch nhân đâu phải là ít. Thế nhưng, nàng chưa từng lùi bước lấy một lần, dẫn dắt Vân Kỵ Vệ đánh thắng Bắc Cương quân đội không biết bao nhiêu trận. Hiện giờ, uy danh của Vân Kỵ Vệ vang dội khắp cõi Bắc Cương, ngay cả Bắc Cương quân đội nghe danh cũng phải e dè. Tề thái sư chớ có buông lời gièm pha, bôi nhọ Ninh tướng quân!"

