Logo
Chương 277: Nằm mơ cũng có thể cười đến tỉnh

Tại một góc cầu thang hẻo lánh không người qua lại.

Trần Tri Bạch đang giữ lấy vòng eo mềm mại của Chu Ngư, lúc hai người đang say đắm hôn nhau thì "đinh linh linh", tiếng chuông vào học đột nhiên vang lên.

Trần Tri Bạch buông vòng eo mềm mại của Chu Ngư ra, tay cũng rút khỏi váy dài của nàng.

Phần thân trên của chiếc váy dài vốn không một nếp gấp, lúc này lại hằn lên những nếp nhăn rất rõ.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng