Khi Vân Sơ lần nữa mở mắt ra thì nhìn thấy mặt trời chiếu vào cửa sổ phía đông, hỏi Hoắc Ung Thành gác ở bên:" Đến giờ chưa?"
Hoắc Ung Thành thần sắc khó coi đáp:" Vừa vặn."
Vân Sơ sờ mái tóc lún phún trên đầu, hoạt động gân cốt răng rắc, sải bước ra khỏi tĩnh thất, nói với Ân Nhị Hổ đảm nhận vai trò thân binh:" Đành trống, tụ tướng!"
Hai ngày chìm trong minh tường, thân thể tựa hồ vào trạng thái ngủ đông, không đói khát hay mệt mỏi, Vân Sơ rời tĩnh thất lễ bộ Hoàng Thành về đại trạch Vân gia để Ngu Tu Dung hầu hạ mặc giáp. Đây không phải lần đầu Vân Sơ xuất chinh nữa, nàng quen rồi, không để đám con cái tới làm phiền, dù sao thời gian trước đã để cha con họ ở bên nhau, tận khi Vân Sơ lên ngựa rời nhà nàng mới dẫn Vân Na, Vân Cẩm, Vân Quan Quan ra tới cửa quỳ bái tiễn chân.

