Tư thái bình thản không sợ hãi đó của Tô Dịch, bị bà lão thu hết vào đáy mắt.
Bà ta nheo mắt, nói: “Là lão thân càn rỡ, còn xin Tô đạo hữu chớ để ý.”
Cổ Thương Ninh cũng chợt ý thức được, thỉnh cầu như vậy có chút đường đột, lập tức hai tay ôm quyền, nghiêm túc nói: “Tô huynh, ân tình hôm nay nợ, Cổ Thương Ninh ta về sau chắc chắn hoàn lại!”
Tô Dịch thu hồi ánh mắt, không bận tâm phất phất tay, xoay người rời đi.

