Sophie vẫn không tin rằng cơn nghiện cờ bạc thực sự có thể khiến một người đã ngồi vào bàn thì không thể rời đi, bây giờ cô ta đã hiểu được, sự cám dỗ thực sự rất lớn, giống như ma quỷ vậy.
Nếu Tần Chi Từ ở đây, chắc chắn sẽ ngửa mặt lên trời thở dài: "Cảm giác của cô, tôi hiểu, tôi thực sự hiểu, tôi hiểu quá rõ!"
"Tổng giám đốc Sophie?" Phương Diểu gọi, kéo cô ta trở về thực tại: "Cô không cần phải vội vàng đưa ra quyết định như vậy, không phải ban nãy tôi đã nói rồi à, trò chơi vẫn đang trong giai đoạn phát triển đầu, không vội, cô có thể về từ từ cân nhắc nhưng..."
Sophie vội hỏi: "Nhưng cái gì?"

