"Không vấn đề, làm phiền ông cất tờ giấy vụn của cháu trai ông đi, nếu không sẽ làm ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi mất!” Lưu Tiểu Viễn nói rất khó nghe, Mạnh Nhất Tùng nghe xong mặt mày đều biến sắc, càng đừng nói đến Mạnh Hạo.
Cái gì gọi là giấy vụn, cái gì gọi là ảnh hưởng đến tâm trạng, thật quá hỗn xược, quá kiêu ngạo.
Được! Bây giờ cứ để anh kiêu ngạo, lát nữa xem tôi xử lý anh thế nào!

