"Alo, xin chào." Sau khi điện thoại được kết nối, giọng nói rất thân thiện của Trương Vĩ Minh truyền đến.
"Trương Vĩ Minh, biết tôi là ai rồi chứ? Nếu ông vẫn chưa biết thì tôi có thể nhắc ông một chút, chuyện tối qua chắc là ông vẫn chưa quên đâu nhỉ!” Lưu Tiểu Viễn hỏi bằng giọng trêu chọc.
Trương Vĩ Minh sao có thể không nhớ giọng nói của Lưu Tiểu Viễn được, đối với chuyện tối qua, Trương Vĩ Minh vẫn còn nhớ rất rõ, đó chính là nỗi nhục lớn nhất đời ông ta.

