“Này, Nhiếp Đăng Khoa, nếu có tiền ngươi định làm gì?” Lưu Khúc Tinh ngồi ở mép bàn đá, vừa ăn bánh cuốn sư phụ mang đến, vừa hỏi lơ mơ.
“Đương nhiên là mua một căn nhà cho gia đình ta trước rồi. Ta muốn mua một cái sân hai dãy, sân sau cho cha mẹ ta, đại ca và đại tẩu ở, sân trước cho nhị ca nhị tẩu, tam ca tam tẩu ở. Những năm qua bọn họ vất vả quá rồi, cả nhà chen chúc trong một căn nhà, nằm đất, trở mình cũng không dễ dàng.”
“Còn ngươi thì sao, ngươi ở đâu?”
Nhiếp Đăng Khoa nhét cái bánh cuốn cuối cùng vào miệng: “Ta ở y quán, nhà không cần chừa phòng cho ta... Lưu Khúc Tinh, nếu có tiền ngươi định làm gì?”

