Người đi phòng trống, hương thơm vẫn lưu lại, Hứa Nguyên chậm rãi uống trà mà Lâu Cơ tự mình pha chế.
Nghe a di kia nói thứ này có công hiệu gần giống với Diễm Linh dịch, nhưng Hứa Nguyên không cảm nhận được có biến hóa gì.
Đang suy nghĩ.
“Tam ca...”

