Gian phòng yên tĩnh đến mức chỉ có hương hoa hồng nhàn nhạt trên người nàng đang tràn ngập.
Nàng nhìn chằm chằm hắn, bàn tay nắm chặt góc áo hơi hơi buông lỏng.
Hứa Nguyên thu hồi bàn tay nâng cằm nàng, đứng lên, đi về phía giường của mình.
Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Hứa Nguyên nhẹ giọng nói:

