Lưu Thụy Phong cười lạnh, có chút nôn nóng bước ra từ sau lưng phụ thân.
Mộc Dương đạo nhân hơi nhíu mày, liếc nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo khiến tên tiểu tử này rụt cổ lại, lùi về sau.
“Haiz.”
Quả nhiên vẫn còn quá non nớt, chỉ một câu nói đã tạo cơ hội cho Diệp Lam tự mình thoát thân.

