Một cơn gió nhẹ thổi qua sườn núi.
Trước vách đá bóng loáng, đột nhiên lại vô thanh vô tức có thêm một bóng người.
Yến Hành Không kéo bên đùi phải đã mất đi tri giác, dùng sức ôm chặt bụng, mãi đến tận bây giờ cả khuôn mặt vẫn không ngừng run rẩy, vừa mới đi ra hai bước, lại phun ra một ngụm máu: "Phốc."
Gã lau khóe miệng, đáy mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.

