Song chưởng vốn đang vòng lại, tạo thành tư thế chắp tay của Trịnh Tử Thăng có chút cứng đờ, trên mặt âm tình bất định, cuối cùng cũng chỉ có thể xấu hổ cười cười.
Giờ phút này, tính mạng của gã còn ở trên tay người khác, dù gì cũng không tiện trở mặt với đối phương.
Gã buông tay xuống, chuyển qua nổi giận nói với người bên cạnh: "Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Ngươi bảo đối kháng với Thiên Yêu quật, hiện giờ Thiên Yêu quật đang ở ngay trước mắt, còn không mau tới trợ giúp vị huynh đài này một tay?"
"..."

