Sau khi mấy người bọn họ đều biến mất, Thẩm Nghi cũng nhanh chóng dẫn theo hai nữ từ không trung hạ xuống, và lập tức bước vào bên trong.
Khác với cảm giác buồn nôn khi tiến vào động phủ lần trước, lần này Thẩm Nghi còn chưa kịp phản ứng, trước mắt đã có thêm một vùng trời mới rồi.
Đại điện đón khách giống như một ngọn núi nhỏ đã sụp mất một nửa, bị đám cỏ dại rậm rạp che lấp, có vẻ phần xác còn lại của tòa đại điện đã bị người ta vơ vét vô số lần, liếc mắt nhìn qua càng lộ vẻ hoang vu tịch mịch hơn.
"Khí tức thiên địa thật dư thừa." Hứa Uyển Vận vô thức mở to mắt, lại bị người ta kéo ống tay áo. Nàng quay đầu nhìn lại, chẳng biết từ lúc nào Thẩm Nghi đã khoác lên mình một chiếc áo choàng màu đen, thậm chí trong tay hắn còn nắm một tấm trận bàn có công dụng liễm tức, ngay cả A Thanh vừa nhắc nhở nàng cũng che giấu khí tức cực kỳ chặt chẽ rồi.

