Chẳng trách đối phương vẫn luôn không quá để ý đến lời chỉ huy của nàng, đoán chừng trong lòng Thẩm Nghi đã sớm có kế hoạch tỉ mỉ từ lâu rồi, chỉ ngại thân phận người ngoài nên không tiện nói thêm điều gì, chỉ luôn nói bóng nói gió nhắc nhở nàng mà thôi.
Vừa nghĩ tới vừa rồi, bản thân còn sẵng giọng mắng mỏ hắn, không hiểu sao Trịnh Thiên lại đỏ mặt. Ý niệm tới đây, bỗng nhiên nàng trừng mắt nhìn về phía lão tước yêu kia. Tất cả lửa giận cùng với cảm giác lúng túng khó xử trong lòng đều bị nàng hóa thành đạo pháp trên tay.
Ánh trăng đầy trời lại nhanh chóng hội tụ, tản ra khí tức sắc bén. Chỉ trong phút chốc, toàn bộ Đạo Cung tầng bốn đều được chiếu sáng đến rực rỡ!

