Logo
Chương 896: Ai Mà Ngờ Được?

Nàng thông qua cái khăn voan mông lung, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bóng lưng phụ thân, đột nhiên lại có cảm giác nghẹn ngào tới không thở nổi.

Duẫn Nhã Quân khẽ mấp máy môi, nhẹ nhàng né khỏi đôi tay muốn nâng đỡ mình của hai tỳ nữ, để lập tức cưỡi mây bay lên không tủng mà đi, không hề quay đầu lại nhìn Huyền Nhạc thành, rồi cứ thế mà chìm vào cơn sóng nước kia, tiến về phía cỗ kiệu lớn màu đỏ tươi ấy.

Mãi cho đến lúc sóng nước cuốn ngược lại, trực tiếp biến mất ở phía chân trời, Doãn Khải Chương mới lấy ra một vò rượu, thả người nhảy đến nơi cao nhất của Huyền Nhạc thành, mở ra lớp giấy niêm phong ngoài vò rượu, để cho dân chúng cả tòa thành đều có thể trông thấy bóng người và vẻ mặt chán chường của ông ấy.

"Cái này..." Đám đệ tử phủ thành chủ càng thêm hoang mang.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng