Một lát sau, hai người Chu Thiên Đạo xuất hiện tại khu vực bên ngoài ký túc xá của học viên.
Lúc này, một học viên trẻ tuổi đang nghiêm túc đọc sách, giống như đã nhận ra cái gì, gã quay đầu nhìn thoáng ra ngoài, sau một khắc, trong lòng gã run lên, vội vàng đứng dậy nói: "Tham kiến Phủ chủ, tham kiến Phủ trưởng!"
Ngưu Bách Đạo nhìn gã từ trên xuống dưới, nửa ngày sau mới sờ cằm, cau mày nói: "Không nhìn ra cái gì, Phủ chủ, ánh mắt của chúng ta từ lúc nào thì kém như vậy?"
Chu Thiên Đạo không để ý tới ông, âm thầm đánh giá trên dưới một phen, nửa ngày sau mới đáp: "Nếu mà nhìn kỹ thì cũng có chút dị thường, hóa ra là nhầm! Ta còn tưởng rằng chỉ có cải tạo hệ mới có thể giấu giếm được con mắt của ta, kết quả. . . Chưa hẳn là cần cải tạo hệ! Cái tên này có lẽ có thần văn rất đặc thù. . ."

