Ra khỏi sảnh tiếp khách, Tô Vũ đi theo Bạch Tuấn Sinh về hướng Bạch gia thư khố, ngẫm nghĩ một lúc liền hiếu kỳ hỏi: "Năm xưa vì sao sư phụ ta lại muốn tới Đại Hạ phủ? Ta cảm thấy ngài ấy cũng không sùng bái Ngũ Đại đến vậy. . ."
Bạch Tuấn Sinh cười ha hả: "Đường ca ta không phải sùng bái Ngũ Đại, năm đó thật ra là hắn bị sự rực rỡ, mạnh mẽ, thần bí, nghèo túng của đa thần văn nhất hệ hấp dẫn. Ở Đại Minh phủ có không ít ghi chép về chuyện xưa của Liễu Văn Ngạn tiền bối, Đại Hạ phủ thì lại ghi chép không nhiều."
"Từ khi rực rỡ đến lúc kết thúc, 50 năm trước, Ngũ Đại có thể giết vô địch, Liễu Văn Ngạn tiền bối hăng hái hừng hực. . . Những chuyện này đều là thứ đường ca ta theo đuổi! Hắn ấy mà, nói câu không dễ nghe thì cuồng vọng vô cùng, có lẽ hắn cảm giác mình có khả năng thay đổi được thời cuộc. . ."
Bạch Diệp đi bên cạnh nghe vậy liền phẫn nộ quát: "Không cho phép nói ca ta như thế, huynh ấy không cuồng vọng!"

