Một mực xem sách đến tận đêm khuya, Tô Vũ mới cáo từ rời đi.
Hắn đi không lâu, Bạch Triển Nghĩa tiến vào thư khố nhìn một chút, thấy quyển sách kia không còn thì khẽ bật cười. Ngươi cũng không sợ Bạch gia chúng ta nói ngươi trộm sách à? Tên tiểu tử này đúng là láu cá hơn Bạch Phong không ít.
Như thế cũng tốt, quá ngay thẳng thì chưa chắc có kết cục tốt đẹp gì.
"Ta chỉ hiếu kỳ, tiểu tử kia nắm giữ thần văn gì, vì sao lại cảm thấy hôm nay đủ loại cảm ngộ xông lên đầu. . ."

