Nơi xa, Đan Hùng một thân thanh bào cất bước đi tới, bên cạnh là Khương Đào, bọn họ đang thầm thì chuyện gì đấy, sau đó Khương Đào nhanh chóng rời đi.
Đan Hùng cũng không dừng lại, tiếp tục cất bước đến lôi đài giữa hồ.
Đan Hùng một thân thanh bào thoạt nhìn dương quang soái khí, ở trên lôi đài nhìn bốn phía, gã hơi chắp tay, mỉm cười, bắt đầu chờ đợi.
“Đẹp trai quá!”

